Thơ tình yêu buồn của người con gái với nhiều nỗi niềm muốn nói

Thứ Ba, 31 tháng 10, 2017
Tuyển chọn những bài thơ hay nói lên tâm trạng buồn của người con gái với nhiều nỗi niềm muốn nói, muốn bày tỏ..

Thơ tình yêu buồn của người con gái với nhiều nỗi niềm muốn nói
thơ nỗi lòng của cô gái (ảnh: internet)

***Xem thêm: Thơ tâm trạng buồn chán vu vơ về tình yêu và cuộc sống

NGÀY MAI
Tác giả: Nguyễn Minh Ngọc
Thể thơ: Bát ngôn
Em vẫn thế...chờ anh nơi chốn cũ
Góc phố xưa...sương mờ phủ rêu phong
Gió chẳng vờn...nên liễu buồn ủ rũ
Mặt hồ kia...trăng vẫn sóng sánh lòng

Em đợi mãi...anh chẳng về chung lối
Cánh phượng hồng đã có lỗi gì chăng?
Đom đóm hè...lập lòe chi rất vội
Hay sắp mưa...mới nghĩ tới chị Hằng?

Cong lọn nhớ biết gửi mong đâu nhỉ?
Có lẽ là...sóng thủ thỉ cùng ai
Tự nhủ mình...thôi đừng nên suy nghĩ
Bởi biển kia...sóng vẫn giỡn bờ hoài

Gom sợi nắng...để ngày mai gặp gỡ
Bởi cuộc đời duyên nợ chẳng hết đâu
Hãy cố quên một mối tình dang dở
Lại yêu thôi như ngày mới bắt đầu...!!!






EM TRỞ VỀ
Tác giả: Nguyễn Minh Ngọc
Thể thơ: Bát ngôn
Em trở về cuộc sống của riêng em
Bỏ hết ưu tư lụy phiền xưa cũ
Giông bão đời...vững vàng lên tự nhủ
Bởi vì mình...đã nếm đủ đắng cay

Em trở về gom lại những nồng khơi
Tìm lại nụ cười...một thời đánh mất
Góp mảnh niềm tin gửi nơi chân thật
Để cuối con đường nước mắt không rơi

Phía không anh thời gian chẳng ngừng trôi
Gió vẫn thổi...mây trên trời vẫn thế
Vì biết rằng...bên nhau là không thể
Lối đi về...em chọn chữ bình yên!

thơ tình yêu buồn của cô gái
thơ tình yêu buồn của cô gái (ảnh: internet)

AI CŨNG VẬY MÀ THÔI

Tác giả: Nguyễn Minh Ngọc
Thể thơ: Bát ngôn
Ai cũng cần có một chốn bình yên
Bỏ hết ưu tư lụy phiền cuộc sống
Liệu có ai ở đời không mơ mộng?
Chỉ có vui không lạc lõng cô đơn

Cũng muốn ai yêu...nũng nịu...dỗi hờn
Muốn vòng tay ôm...canh trường thức giấc
Chẳng có ai trên đường đi không vấp
Vững đôi chân không một bước gập gềnh

Ai cũng từng có những phút chênh vênh
Sau biết bao nhiêu thăng trầm cuộc sống
Ai cũng có...một đôi lần rung động
Và rất mong một hạnh phúc giản đơn

Cũng muốn quên những đau khổ đời thường
Cho liền da những vết thương xưa cũ
Ai cũng đã...hơn một lần tự nhủ
Mạnh mẽ lên nào...phải cố gắng thôi

Ai cũng cần...cũng muốn...một niềm vui !






PHỐ BUỒN

Tác giả: Nguyễn Minh Ngọc
Thể thơ: Bát ngôn
Tìm lại mình giữa dòng đời xuôi ngược
Quay về nơi miền ký ức xa xăm
Kể từ khi chúng mình không chung bước
Nợ không Duyên làm khuyết nửa trăng rằm

Thủa én nhạn sớm sáng mai cất giọng
Khúc giao mùa giống một bản tình ca
Giờ chỉ thấy một mình em lạc lõng
Trôi về miền ký ức...phố nhạt nhoà

Phố đã quên...nên bước chân lỗi nhịp
Mong một lần tìm lại được ngày xưa
Khoảng trời xanh...dòng sông thơ rất tuyệt
Một yêu thương...nhớ biết mấy cho vừa...!!!

thơ nỗi niềm người con gái
thơ nỗi niềm người con gái (ảnh: internet)

VỀ VỚI BIỂN ĐI ANH
Tác giả: Nguyễn Minh Ngọc
Thể thơ: Bát ngôn
Em lại về với biển rộng mênh mông
Mang theo mình nỗi nhớ mong thầm nhắc
Sóng ngoài khơi du dương như khúc nhạc
Dìu bước em...để khỏi lạc...miền yêu!

Này biển ơi! Em nhớ biển rất nhiều
Biển là anh...luôn yêu bờ cát trắng
Dù ồn ào hay những khi yên lặng
Vẫn chung tình và mãi chẳng đổi thay.

Em lại về với biển mặn chiều nay
Sóng lòng dâng nhớ những ngày khờ dại
Nhìn con sóng vỗ về bờ mãi mãi
Ngỡ như là anh trở lại nơi đây.

Chiều hoàng hôn tím ngắt tận chân mây
Con tim nhỏ cứ chất đầy thương nhớ
Dấu yêu à...hãy về thôi không lỡ
Đừng để tình này...dang dở nghe anh!






EM SẼ KHÔNG VỀ NƠI ẤY ĐÂU ANH

Tác giả: Nguyễn Minh Ngọc
Thể thơ: Bát ngôn
Em sẽ không về chốn cũ đâu anh
Bởi nơi đó giờ trở thành ký ức
Muốn chôn sâu để tim không đau nhức
Cũng chẳng còn bị nghẹn nấc trong đêm

Vẫn biết rằng...nơi ấy rất thân quen
Có ánh trăng rơi thềm...bên giếng nhỏ
Xuyên qua mành treo ở trên khung cửa
Rất mộng mơ khi hai đứa cùng nhau

Nhưng bây giờ nửa trăng ấy nơi đâu?
Vì từ lâu anh chẳng cùng em nữa
Trái tim anh giờ chia thành hai nửa
Một nửa cho anh...nửa hứa cho người

Em không về chốn cũ nữa anh ơi
Câu xin lỗi...cũng muộn rồi anh ạ
Người ấy cũng yêu...hy sinh tất cả
Cũng vì anh mà nghiêng ngả bão giông

Cũng muốn gọi anh bằng một tiếng "chồng"
Muốn chia sẻ nỗi buồn khi anh có
Muốn lo cho anh khi trời lạnh gió
Cũng khổ tâm và trăn trở đêm thâu

Em sẽ không về chốn cũ nữa đâu
Bởi hạnh phúc nó muôn màu đa dạng
Phía không anh...bầu trời kia vẫn sáng
Em sẽ vững vàng sau ngã vấp thôi

Em không về...nơi ấy...nữa anh ơi!

thơ tâm trạng buồn của người con gái
thơ tâm trạng buồn của người con gái (ảnh: internet)

AI NGỒI MÃI
Tác giả: Hà Thu
Thể thơ: Bát ngôn
Ai ngồi đó ! mà lặng thinh khờ dại
Mắt u sầu nhìn quang ải xa xăm
Mặt biển ru cơn sóng vỗ thì thầm
Lòng trĩu nặng ôm ngàn trăm nỗi nhớ

Ai ngồi đấy ! nhìn ánh trăng vụn vỡ
Giọt sầu tuôn rơi rụng ở bên cầu
Vọng cung đàn... giọng lỗi nhịp thương đau
Hồn trống rỗng dạ cồn cào tim nhói

Ai ngồi đấy ! dấu trăm ngàn câu hỏi
Màn đêm buông ... buồn len lỏi vào hồn
Cứ lặng thầm gom kỷ niệm vùi chôn
Trong khoảnh khắc con đường mòn xa lạ

Ai ngồi mãi ! Tháng năm thành tượng đá
Hòn Vọng Phu ...muôn kiếp đã chờ chồng
Gởi linh hồn vào mây gió mênh mông
Trả cát bụi phận má hồng lưu mãi.






EM TRỞ VỀ !
Tác giả: Thu Hà
Thể thơ: Bát ngôn
Em trở về tìm lại những con đường
Nơi hạnh phúc tưởng chừng như quên lãng
Chẳng bận tâm thứ tình yêu lãng mạn
Người từng trao bằng những áng thơ sầu.

Em trở về quên tháng bảy mưa ngâu
Như lời nói từng câu đều gian dối
Tình yêu kia dẫu một thời nông nổi
Cũng chỉ là tình chót lưỡi đầu môi.

Em trở về tìm lại chính cái tôi
Ngày yêu cũ hết rồi xin trả lại
Chẳng bận tâm có ai buồn hoang hoải
Bởi lòng mình đã nếm trải đau thương.

Em trở về từ nay hết vấn vương
Sẽ vui sống kiên cường hơn ai hết
Trái tim em sẽ chẳng còn mỏi mệt
Bởi một người nay đã chết trong em.

thơ buồn về tình yêu
thơ buồn về tình yêu (ảnh: internet)


EM ĐI RỒI
Tác giả: Hạnh Ngọc
Thể thơ: Bát ngôn
Em đi rồi xa một đời giông bão
Trả lại người giấc mộng ảo thời gian
Xa một thời đong dòng lệ chứa chan
Và chôn chặt niềm đau vào dĩ vãng...

Em đi rồi để quên bao ngày tháng
Ở bên người tình bạc trắng như vôi
Chữ yêu thương ôi sao quá xa vời
Trong giấc ngủ chập chờn đêm hoang lạnh...

Em đi rồi mong mưa giông sẽ tạnh
Và mong người sẽ lành mạnh hơn xưa
Chén rượu nồng không say khướt sớm trưa
Để hạnh phúc trôi về bên tổ ấm...

Em đi rồi đời cô đơn sẽ thấm
Những ngọt ngào không đầm thắm trao nhau
Khi xa rồi lòng mới thấy thương đau
Giờ đã muộn xin người đừng níu kéo...

Em đi rồi người sống sao cho khéo
Giấu vui buồn dù đã héo vào tim
Đừng bôn ba đừng nông nỗi kiếm tìm
Yêu thương cũ xin chôn vào ký ức...

Em đi rồi mỗi đêm xin đừng thức
Giấc ngủ vùi trời sáng rực mau thôi
Và dòng đời như nước chảy buông trôi
Thôi xa nhé .. trả lại người cay đắng...






CUỘC TÌNH KHÔNG TÊN

Tác giả: Trúc Thanh
Thể thơ: Bát ngôn
Có cuộc tình Thượng Đế chẳng đặt tên
Con đường ấy chông chênh đầy đá sỏi
Điểm dừng lại là bài thơ trăn trối
Với trái tim mệt mỏi đến rã rời

Nếu mai này em gọi cố nhân ơi
Anh đừng khóc bởi cuộc đời đã vậy
Ta nhắm mắt cho sóng đời đưa đẩy
Mối duyên hờ chưa thấy được tương lai

Gánh nợ trần còn trĩu nặng đôi vai
Giọt nước mắt lăn dài trên số phận
Sao gặp gỡ giữa vô vàn lận đận
Với tay gầy nơi hụt hẫng triền miên

Hay đời ta trói chặt một lời nguyền
Sống chung thủy với tình duyên ngang trái
Ta lau mãi chân dung tình vụng dại
Đứng bên lề thất bại khóc chia phôi

Chưa một lần nồng ấm trọn bờ môi
Chưa đan áo đông đã về hối hả
Chưa dâng hiến trước khi thành kẻ lạ
Tim đã thành băng giá chốn không nhau

Đêm nay trời thưa thớt những vì sao
Trăng nghiêng ngả cúi chào đời cô quạnh
Đông bình tĩnh khoác lên từng cơn lạnh
Cho khối sầu đặc quánh giữa đôi tim.

thơ nỗi niềm của cô gái
thơ nỗi niềm của cô gái (ảnh: internet)

CẢM ƠN ANH
Tác giả: Trúc Thanh
Thể thơ: Bát ngôn
Cảm ơn anh! Đã tiếp tục giả vờ
Tạm gác lại sự hững hờ vốn dĩ
Nguồn hạnh phúc với em là xa xỉ
Can đảm nào suy nghĩ chuyện ngày mai

Đôi mắt này không nhìn thấu tương lai
Nhưng em hiểu đường dài chông chênh lắm
Dạ dằn nén nhưng tim hoài suy gẫm
Sẽ có ngày mình lạ lẫm nhìn nhau

Cảm ơn người...Những giây phút em đau
Anh còn giữ chút ngọt ngào mang đến
Không để lộ cái ánh nhìn lơ đểnh
Khéo léo trao sự triều mến em cần

Cảm ơn người phút cuồng nhiệt ái ân
Còn lắng đọng đôi lần chân thật nghĩa
Để em sống nuôi tình không tròn trịa
Khi dốc tình nghiêng về phía vỡ tan

Cảm ơn anh... Chưa nói tiếng phũ phàng
Chưa mở lối dở dang đường em bước
Ai tạo cảnh thuyền tình nơi gió ngược
Chống chèo sao qua được bến yên lành

Lời thơ này nhắn nhủ cảm ơn anh!
Còn cố giữ chút mong manh tình ái
Tay vẫn nắm trên đường tình trở ngại
Dẫu thế nào! Em phải CẢM ƠN ANH!






ĐỪNG VỀ NỮA....ANH ƠI!

Tác giả: Trúc Thanh
Thể thơ: Bát ngôn
Anh đừng về tái hiện lại lần đi
Lệ em cạn còn gì đâu để khóc
Đã chống chỏi với bao điều khó nhọc
Vọng trăm năm thềm tóc ướt sương chiều

Quay trở về bầu bạn với cô liêu
Cố chôn giấu. Nơi quá nhiều trắc trở
Đừng trở lại mở toang niềm nhung nhớ
Lục trang tình dang dở để đề tên

Hơn một lần học cách hững hờ quên
Đem tha thứ đặt trên niềm oán hận
Tập nuốt lệ... Nuốt bao điều trắc ẩn
Hé cửa lòng đón nhận hết niềm đau

Anh đừng về...Ta đã lạc tình nhau
Ngàn kỷ niệm xếp vào ngăn ký ức
Trước nỗi nhớ con tim này bất lực
Muốn ngủ quên trong cõi thức vô hình

Khi cuộc đời nhạt nhẽo một niềm tin
Em rất sợ ánh nhìn người trở lại
Sợ lần nữa trăng treo vùng ngang trái
Nuốt cơn sầu để phải nói chia xa

Em ngu khờ níu kéo lại tình ta
Từng nhắm mắt dung hòa bao khác biệt
Bởi cái nhớ, cái thương này da diết
Nên đã từng hủy diệt một con tim

Anh đã đi...Tìm những thứ muốn tìm
Tình năm ấy đã chìm vào nguội lạnh
Đừng trở lại quật lời nguyền trốn tránh
Để một lần bất hạnh... Ngủ say sưa.

thơ tâm sự buồn của người con gái
thơ tâm sự buồn của người con gái (ảnh: internet)

PHÍA CUỐI NẺO TÀN PHAI
Tác giả: Trúc Thanh
Thể thơ: Cửu ngôn
Em buộc niềm tin vào lưng chừng hứa hẹn
Gởi gắm đợi chờ nơi cánh én lang thang
Bới xới lửa yêu từ nguội lạnh tro tàn
Tìm dòng ái ngọt giữa khô khan cuộc sống

Hãy giữ cho em chút yên bình đất mộng
Một sợi nắng vàng nơi khoảng trống trời mơ
Hãy giữ trong nhau kín đáo sự ơ thờ
Em thầm cảm nhận và ngu ngơ khoả lấp

Tìm chút dư âm từ thiên đường đổ sập
Hỏi nhỏ tim còn những nhịp đập vì nhau?
Rồi có một ngày ánh mắt lạnh lùng trao
Dồn nén niềm đau nơi thét gào giông tố

Tình mới trong anh như ngàn con sóng vổ
Đánh ập vào bờ tan đổ góc bơ vơ
Một cánh chim trời cũng hoá khúc tình thơ
Vài cơn gió thoảng cũng tình cờ ghép nhạc

Tình mới trong em là những niềm khao khát
Như chốn hoang sơ chưa khai thác tạo hình
Như những đêm dài thèm chút nắng bình minh
Như gã tù tội thèm ánh nhìn tha thứ

Nhưng thà như thế anh mãi là khách lữ
Em mãi là em...người phụ nữ lạnh lùng
Hội ngộ làm gì cho nặng trĩu nhớ nhung
Để khóc chia ly nơi tận cùng phai nhạt.

(đang cập nhật...)
Mọi nhu cầu liên hệ, các bạn vui lòng nhắn tin qua fanpage Những Bài Thơ Hay (trang chia sẽ thơ hay về tình yêu, gia đình & cuộc sống do nhóm các quản trị web thơ Việt Nam quản lý).