Thơ mùa Đông cô đơn và lạnh giá, thơ sầu đông đầy tâm trạng

Thứ Năm, 26 tháng 11, 2015
Những bài thơ tình buồn nói lên tâm trạng cô đơn trong không gian lạnh giá của mùa Đông hay nhất.

Những bài thơ tình buồn mùa Đông cô đơn, lạnh giá
thơ mùa đông cô đơn (ảnh: internet)

THƠ TÌNH BUỒN: NỖI NHỚ MÙA ĐÔNG

Tác giả: Tùng Trần
Thể thơ: Bát ngôn
Đông đã về trên từng con phố nhỏ
Lạnh vai gầy..anh chợt ngó mông lung
Mùa đông xưa ta sánh bước đi cùng
Nhưng đông này..anh lạnh lùng đơn lẻ

Giờ nơi đâu..người yêu xưa nhỏ bé..?
Nhớ em nhiều..anh khoé mắt lệ cay
Bước một mình trên phố vắng chiều nay
Lối đi xưa bổng dài thêm nỗi nhớ

Lạc mất nhau khiến lòng anh trăn trở
Giờ phương nào..em có nhớ anh không..?
Có khi nào..nhớ kỷ niệm mùa đông
Hay hạnh phúc bên chồng trong êm ấm..??

Sao thời gian cứ mãi trôi chầm chậm
Để đêm về..lệ ướt đẫm bờ môi
Đông đã sang nhưng phố vắng em rồi
Chợt tim anh...bồi hồi bao kỷ niệm

Nhớ đến em..anh nghe hồn tắt lịm
Mất nhau rồi biết tìm ở nơi đâu..??
Anh đớn đau vỡ giấc mộng ban đầu
Để đông sang..anh đơn sầu..cô lẻ...!!






THƠ TÌNH BUỒN: ĐÊM ĐÔNG HOÀI NIỆM

Tác giả: Thiên Gia Bảo
Thể thơ: Bát ngôn
Anh nghe nói gió mùa về em ạ
Em có buồn vì mình vắng nhau không
Chiếc khăn gió che chở cả mùa đông
Chỉ một phút nặng lòng đem vứt bỏ...

Chắc bây giờ ở phương trời xa đó
Đã có người thắp lửa sưởi trái tim
Đâu cần anh mà trông ngóng mong tìm
Thứ đã cũ của một thời xa vắng...

Khi tâm hồn như dòng sông phẳng lặng
Ái ân chìm xuống tận đáy đại dương
Đông có mang băng giá cũng vô thường
Bởi trái tim đâu còn niềm cảm xúc...

Phải cố quên đi những gì đã mất
Để niềm đau như cơn gió thoảng buồn
Cuộc sống mới có lẽ sẽ vui hơn
Khi tình yêu chẳng còn là tất cả...

Em ấm êm bên một người xa lạ
Anh cũng đành chấp nhận bị lãng quên
Phận kiếp chẳng cho hai đứa nên duyên
Thì chúc em muôn đời luôn hạnh phúc...

Nếu đau thương làm anh thêm nghị lực
Sống vững vàng bước tiếp đến ngày mai
Vùi chôn đi xóa bỏ những u hoài
Hãy xem như mình chưa từng...em nhé...

Rồi anh cũng phải đứng lên mạnh mẽ
Trút muộn phiền đối diện với chính anh
Nam tử hán không được quá lụy tình
Khi người ta đã thay lòng đổi dạ.

Thơ tình buồn mùa đông
thơ mùa đông lạnh giá (ảnh: internet)

THƠ TÌNH BUỒN: GIẤC MƠ MÙA ĐÔNG

Tác giả: Nguyễn Đình Huân
Thể thơ: Bát ngôn
Đêm mùa đông sương lạnh ánh trăng tà
Lòng buồn hiu nhớ người ta nhớ quá
Biết giờ đây sống ở nơi xứ lạ
Có khi nào người lạnh giá con tim

Nhớ tình xưa cứ mải miết đi tìm
Mò ánh trăng đã chìm nơi đáy nước
Có khi nào người ta ơi luyến tiếc
Khi ngày xưa người ly biệt tình ta

Cho một người cứ mãi mãi xót xa
Nhớ những kỷ niệm đã qua ngày ấy
Con tim ta đã bao lần run rẩy
Khi bàn tay ai nắm lấy bàn tay

Nhớ một thời đôi ta đã đắm say
Em lại mơ về những ngày xưa đó
Hai trái tim yêu nồng nàn cháy đỏ
Mình bồng bềnh như là gió với mây

Hạnh phúc ngọt ngào hơi ấm vòng tay
Bao khổ đau bao đắng cay tan biến
Đôi ta thương nhau như thuyền với bến
Mong cuộc đời mình vĩnh viễn là mơ.






THƠ TÌNH BUỒN: MÙA ĐÔNG VÀ NỖI NHỚ

Tác giả: Bình Minh
Thể thơ: Bát ngôn
Tôi nhớ mãi mùa đông ba năm trước
Lạnh đầu mùa em cất bước ra đi
Xứ xa kia để tìm kiếm những gì
Người ở lại thêm vì bao luyến nhớ

Gió Đông lạnh làm tâm hồn trăn trở
Anh quay về bên gác nhỏ buồn tênh
Và từ đây sao bỗng thấy bồng bềnh
Anh cảm thấy lòng mình như hoang tưởng

Ở xứ xa ta định hình chung hướng
Gắng lên nào dù gió chướng xôn xao
Ngày cách xa bên nỗi nhớ thét gào
Bên nhau nhé! Hôm nào em trở lại

Mùa Đông đến khi ta còn hoang hoải
Kỷ niệm nào còn mãi với mùa đông
Ngày hợp hôn vui hạnh phúc bên chồng
Còn đọng mãi nỗi lòng khi xa vắng..

thơ tình sầu đông
thơ tình sầu đông (ảnh: internet)

THƠ TÌNH BUỒN: SẦU ĐÔNG

Tác giả: Trang Lê
Thể thơ: Bát ngôn
Anh có biết hồn em như chết lặng
Giọt lệ sầu đêm đông chẳng ngừng tuôn
Cố tát đi vơi biển cả nỗi buồn
Rũ phong trần chia muôn vàn lối rẽ.

Anh có biết! Tim em dường cô lẻ
Bởi anh buông lời trách nhẹ trao em
Sương đêm lạnh phủ ướt lệ bên thềm
Gió lùa vào làm em thêm nhức nhối.

Anh có biết! Lời yêu anh trao vội
Để tim này nghe hấp hối xuyến xao
Ngỡ như là lạc vào giấc chiêm bao
Từng khoảnh khắc chôn vào trong ký ức.

Anh có biết! Tình trao anh là thực
Chẳng dối lừa đâu tô mực cho vui
Em nguyện cầu tình duyên thắm ngọt bùi
Cớ sao mình tự vùi trong điên đảo.

Thế gian này.! Có ai mà hoàn hảo
Nên xin người..Đừng xáo lộn tin yêu...!






ĐÔNG VỀ ..!
Tác giả: Lê Ngọc
Thể thơ: Bát ngôn
Sáng thức giấc thấy trời se se lạnh
Mới hay thu đã tránh để đông về
Chợt giận mình sao nửa tỉnh nửa mê
Thời gian qua mà chẳng hề nhìn lại !

Chỉ mải miết đắm chìm trong hoang hoải
Ngắm mùa thu vàng lá trải trên đường
Thả tâm hồn phiêu lãng với mùa thương
Mà đâu biết má hường em nhạt nắng !

Ngồi nơi đây một mình nơi quán vắng
Ly cà fe từng giọt đắng rơi rơi
Góc thân quen giờ đây vắng một người
Lại nuối tiếc thưở đôi mươi khờ dại !

Phố ngày xưa khắc đậm sâu tim mãi
Nhìn dòng người qua lại dáng thân quen
Từ sáng mai cho tới lúc lên đèn
Lại lê gót tìm chút men cay đắng !

Ta tìm mãi một bến bờ phẳng lặng
Nơi ngọt ngào không đắng mặn bờ môi !

thơ tâm trạng buồn mùa đông
thơ tâm trạng buồn mùa đông (ảnh: internet)

VỀ ĐI ANH
Tác giả: Thanh Hiếu
Thể thơ: Bát ngôn
Em lạnh rồi giờ anh ở nơi đâu
Có về nối lại nhịp cầu dang dở
Bao đông đến lời hẹn thề đã lỡ
Đêm tàn canh buồn vô cớ tim gầy

Anh hãy về mình cùng ngắm áng mây
Bồng bềnh gợn giữa trời đầy nắng gió
Chút e thẹn làm má em hây đỏ
Nụ hôn nồng ai đó đặt bờ môi

Tháng mười sang kìa đông ghé thật rồi
Em muốn được ngồi bên anh thủ thỉ
Kể ra hết những gì lòng đang nghĩ
Bao chờ mong âm ỉ dấu yêu à

Thu cúc vàng cũng mấy độ đi qua
Tim trăn trở bao nhiêu là nỗi nhớ
Trời ban tặng cho hai mình duyên nợ
Về đi anh xin người chớ chần chừ.






ĐÔNG NHỚ

Tác giả: Hoàng Yến
Thể thơ: Tự do
Đông về rồi...em lạnh quá anh ơi
Lạnh trong tim hơn ngoài trời buốt giá
Đông vắng anh ...mùa đông buồn bã quá
Nhìn nơi nào cũng trống trải ...cô đơn

Đông về rồi...nỗi nhớ bỗng nhiều hơn
Gối chăn êm ...sao đêm dài khó ngủ
Nhớ da diết một mùa đông đã cũ
Một cái xiết tay cũng đủ ấm cả đông dài

Đông lạnh về ...em thao thức nhớ ai
Trách mùa đông sao cứ dài đằng đẵng
Không có anh ...mùa đông không có nắng
Chẳng gì lấp đầy nỗi trống vắng trong em

Anh đi rồi....em giá buốt trong tim
Đông dài quá ...biết tìm đâu hơi ấm
Em cô đơn dưới bầu trời cao rộng
Mất anh rồi...em ghét cả mùa đông.

thơ mùa đông nhớ người yêu
thơ mùa đông nhớ người yêu (ảnh: internet)

ĐÔNG LẠNH
Tác giả: Hoàng Yến
Thể thơ: Tự do
Đông về rồi ...anh có thấy lạnh không
Có buồn không ...khi nhìn trời u ám
Hay tình chết rồi...lòng sẽ thành vô cảm
Chẳng thấy não nề khi gió lạnh ...đông sang

Anh nhớ không...duyên mình đã lỡ làng
Ta xa nhau ...từ mùa đông năm ấy
Bao đông rồi...mà vẫn đau biết mấy
Khi gió lạnh về ...mưa bụi cứ rơi rơi

Gió đông về ...lòng em cứ chơi vơi
Cơn gió vô tình cứ nhắc hoài ...thủa ấy
Chẳng thể gom được nắng mùa hè bỏng cháy
Để đông về ...đừng lạnh lẽo cô đơn

Tình cũ rồi...chẳng dám trách dám hờn
Trách cơn gió ...cứ vô tình gợi nhớ
Gió đông ơi ...đã chẳng mong gặp gỡ
Mùa đông này ....đừng lạnh nữa được không.

(đang cập nhật..)
Mọi nhu cầu liên hệ, các bạn vui lòng nhắn tin qua fanpage Những Bài Thơ Hay (trang chia sẽ thơ hay về tình yêu, gia đình & cuộc sống do nhóm các quản trị web thơ Việt Nam quản lý).

  1. Thuy Ha Mùa đông man mát ai ơi. Đêm nay cung mát nàng ơi hỡi nàng. Cứ tưởng cách trở đò ngang. Mà ông tơ mãi chẳng se duyên mình. Cho ai hoi ấm mặn nồng. Bớt đi gió mát mùa đông đêm dài. Từ đây tay ải tay ai. Sánh đôi cùng người có kém gì đâu.
  2. Khánh Huyền Trời mưa. Trời lạnh là lúc lòng người hay buồn. Hay nhớ. Hay có cảm xúc nhất. Sao thế nhỉ? Thơ hay thật
  3. Đời Là Bể Khổ Nghe em nói, anh nghe mà xúc động. Anh nơi đây cũng lạnh lẽo đâu kém gì em. Anh vẫn mơ, vẫn nhớ hoài mùa đông cũ. Dù giá lạnh nhưng ấm áp trong tim. Và bao ngày anh vẫn đi. Hình bóng cũ không ngày nào ngơi nghĩ. Em ở đâu? Sao anh mãi ...đi tìm.
  4. Duong Pham Sự cô đơn trống trải của người con gái còn lạnh lẽo hơn cả một mùa đông.Con người ai cũng khao khát có được một tình yêu và hạnh phúc tron vẹn,nhưng không ai cũng có thể có được một tình yêu đích thực,đừng trách người và cũng đừng trách đời.Âu cũng là duyên số.
    Lời thơ tha thiết,êm đềm như dòng nước chảy.Mỗi khổ thơ là một cung bậc cảm xúc,càng lúc càng da diết,mãnh liệt hệt như sóng cồn.Trong thi ca,các thi nhân thường lấy hình ảnh mùa đông để diễn tả cảm xúc cô đơn,lạnh lẽo.tuy nhiên tác giả có cách nhìn mới,manh hơi thở hiện đại để diễn tả cảm xúc của một con người thế kỉ 21.
    Tuy nhiên ở câu cuối"mất anh rồi em ghét cả mùa đông"thì lại mang tính trái ngược,chán ghét tất cả,câu này gieo vào lòng người đọc một cảm giác hụt hững.Đông không còn sự êm dịu và hiền hoà nữa.
  5. Sầu Vô Lệ Lời muốn nói sợ người lại không nghe
    Lời muốn nghe sao người lại không nói
    Yêu một người đâu phải là cái tội
    Sao ông trời cứ bắt bẻ đôi ta.
Sửa bài đăng