Những bài thơ tình buồn bên ly cà phê đắng hay nhất

→ Chùm Thơ Đang Xem..
Thứ Bảy, 28 tháng 11, 2015
Những bài thơ tình buồn bên ly cà phê đắng hay nhất. Những vần thơ tâm trạng khi ngồi 1 mình uống cà phê nơi quán vắng và nhớ về những kỷ niệm bên người mình yêu..

thơ tình buồn bên ly cà phê (ảnh: internet)

THƠ TÌNH BUỒN: CÀ PHÊ GÓC PHỐ

Tác giả: Nguyễn Đình Huân
Anh về đây đợi em nơi góc phố
Quán cà phê buồn ngày đó bên nhau
Anh kêu ly đen em gọi cốc nâu
Tuy hai ly khác màu nhưng cùng đắng

Chiều mùa đông một mình nơi quán vắng
Chờ em hoài mà sao chẳng thấy em
Anh đợi em chỉ là một thói quen
Chiều thứ bảy khi ánh đèn mới thắp

Anh tới đây một mình ngồi một góc
Nhớ về em nhớ mái tóc đen huyền
Đôi mắt xinh xinh với nụ cười duyên
Lời em nói nghe dịu hiền thánh thót

Cà phê đắng ta nhâm nhi từng giọt
Em đi rồi để chua xót cho anh
Mối duyên xưa nơi góc phố không thành
Đành chấp nhận tình mong manh dang dở

Chiều thứ bảy chờ em nơi quán nhỏ
Uống cà phê uống nỗi nhớ tình xưa
Ly cà phê nâu anh vẫn để chừa
Anh vẫn tin một chiều mưa em quay lại.


THƠ TÌNH BUỒN: CÀ PHÊ BUỒN

Tác giả: MamiVam
Thể thơ: Bát ngôn
Không từ giả mình rời tay nhau mãi
Góc phố buồn còn lại mỗi mình anh
Cốc màu nâu vị đắng vẫn mãi dành
Bởi nghịch cảnh nên em đành lỗi hẹn

Lúc bên nhau em ngại ngùng bẻn lẻn
Nụ hôn đầu e thẹn biết là bao
Hòa quyện nhau trong hơi thở ngọt ngào
Lòng xao xuyến bồi hồi con tim nhỏ

Vẫn không quên cái buổi chiều hôm đó
Nắm tay em anh nói nhỏ một điều
"Xa một ngày anh buồn biết bao nhiêu
Em có hiểu anh yêu em nhiều lắm !"

Thời gian trôi mình cách xa ngàn dặm
Giọt lệ buồn ngày tháng đẫm mi em
Đến quán cà phê lại thấy buồn thêm
Em thấy nhớ khát thèm ngày xưa đó

Đông đã về nơi Phố buồn quán nhỏ
Chắc có người phương đó mỏi mòn trông
Giống như em luôn khắc khoải trong lòng
Mong giây phút được hòa cùng vị đắng.

thơ cà phê buồn 1 mình (ảnh: internet)

THƠ TÌNH BUỒN: CÀ PHÊ ĐẮNG

Tác giả: Nguyễn Đình Huân
Thể thơ: Bát ngôn
Một mình anh cô đơn nơi quán vắng
Anh biết mình như đường thẳng song song
Không gặp được đâu nhưng vẫn chờ mong
Cà phê đắng mà trong lòng anh nhớ

Dẫu đường đời hai phương trời cách trở
Tình đôi mình đã dang dở chia ly
Mình cách xa nay kẻ ở người đi
Người buồn đau kẻ ướt mi thương xót

Cà phê nâu vẫn nhỏ hoài từng giọt
Nếu em về cà phê bớt đắng cay
Em về đi tay ta nắm trong tay
Ta sẽ lại đắm say nơi quán nhỏ

Hương cà phê anh gửi vào trong gió
Về phương trời xa còn có tình anh
Cà phê phần em anh vẫn để dành
Em ơi em hãy nhanh nhanh về nhé.



THƠ TÌNH: CAFE BUỒN
Tác giả: Minh Thanh
Thể thơ: Lục bát
Đêm nay lại có mưa rơi
Cà phê quán vắng mình tôi ngồi buồn
Tâm tư trầm lặng khơi nguồn
Sầu vương len lỏi đan xen trong lòng ...

Tại ta mơ mộng viễn vông
Để rồi chuốt lấy tình nồng phôi phai
Biết rằng mình chẳng đủ tài
Thôi không níu kéo để ai phiền lòng

Cũng vì số phận long đong
Nay đây mai đó tơ lòng ai hay
"Bút phây" là chỗ giải bầy
Là trang nhật kí lưu dầy tâm tư !...

thơ tâm sự bên ly cà phê (ảnh: internet)

SUY TƯ NÀY....
CHO NHỮNG GIỌT CAFE
Tác giả: Trúc Thanh
Thể thơ: Bát ngôn
Góc quán nghèo khép nép cạnh chân đê
Ta kiên nhẫn nhìn cafe nhỏ giọt
Môi khô cháy những nồng nàn mật ngọt
Hỏi tìm gì sau lớp bọt phê nâu

Tim chẳng còn những nhịp đập vì nhau
Nhưng hồi ức chưa đi vào yên nghỉ
Cafe cũ vẫn nồng hương, đắng vị
Góc quen nào nay chỉ một người thôi

Dòng sông buồn côi cút bóng thuyền trôi
Nghe đâu đó xa xôi bài vọng cổ
Đám bèo dạt theo từng con sóng vỗ
Ta vụng về rưng đổ giọt lòng cay

Chút hương nồng một thuở trót thương vay
Mà cay đắng đổ dài trên dư niệm
Làn sương trắng cợt đùa vai tóc điểm
Ta giật mình tìm kiếm dấu thu qua

Cafe nâu từng giọt ngấm đậm đà
Vẫn vị đắng thật thà không thay đổi
Góc quán cũ chỉ mình ta nhàn rỗi
Đoá môi mềm nóng hổi giọt cafe.
Có 4 bình luận cho bài viết "Những bài thơ tình buồn bên ly cà phê đắng hay nhất"
  1. Từ hôm uống được giọt cà
    Phê từ buổi đó gọi là phê lâu !
  2. Cà phê thơm bởi giọt đầu
    Đợi anh đợi mãi, quá lâu hết thèm...
  3. Sống cho em hay để nhớ về ai
    Mà quán vắng chỉ mình em ngồi đó
    Giọt cà phê không xóa đi nỗi nhớ
    Mà cồn cào theo vị đắng đầu môi

    Nhớ về ai ngày cũ đã qua rồi
    Chỉ kỷ niệm còn theo em là thế
    Bên quán vắng bên sông đời cô lẻ
    Hỏi bóng thuyền không ảnh để trôi xuôi

    Ca ra bộ miền tây thay vọng cổ lâu rồi
    Mà em vẫn dư âm hoài vọng cổ
    Vọng sáu câu nghe dư âm ngày đó
    Chuyện xưa còn ai oán với tình ai

    Không thương vay ,khóc mướn cùng ai
    Mà sau lắng dư âm hoài nghe lạ
    Phải chăng tình đời sẽ là tất cả
    Theo sau kiếp người cho đến mai sau

    Chút cà phê vẫn đắng ngậm ngùi
    Không nói hết bao điều trong cuộc sống
    Bước ra đường nghe tâm hồn xao động
    Ta trở về thế giới thực đi em.
  4. Ca fe đắng như tình qua em nhỉ
    Quán xưa đầy những kỷ niệm thương yêu
    Tìm nơi đâu ngày đó một buổi chiều
    Ta hò hẹn trao nhiêu lời ngọt đắm

    Nhưng có lúc mắt em nhìn thăm thẳm
    Dỗi hờn anh để thắm giọt mưa buồn
    Trễ hẹn hò bặc bóng dáng đâu luôn
    Lời nan nỉ trào tuôn nghe lưu lót

    Em bẽn lẽn trao bờ môi thơm ngọt
    Nồng say sưa cùng trót đượm tim hồng
    Giờ ngậm ngùi tình tiễn chốn hư không
    Ca fe đắng chiều mong thành vô nghĩa.